Posts

PHẢI LÀM GÌ ĐỂ SẴN SÀNG GIAO TIẾP (LIÊN VĂN HÓA)? (P2)

By Kieu Khanh

Ở phần trước của loạt bài này, chúng ta đã cùng tìm hiểu 2 thuật ngữ Sẵn sàng giao tiếp (Willingness-to-communicate/WTC) và Sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa (Intercultural-willingness-to-communicate) là gì và bàn luận về những đặc điểm của 2 kỹ năng này. Trong bài tiếp theo này, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về các yếu tố ảnh hưởng tới việc sẵn sàng giao tiếp (liên văn hóa).

NHỮNG YẾU TỐ NÀO ẢNH HƯỞNG ĐẾN SỰ SẴN SÀNG GIAO TIẾP CỦA MỖI CÁ NHÂN?

Trong mô hình kim tự tháp về sự sẵn sàng giao tiếp, nền tảng quan trọng nhất ảnh hưởng đến sự chủ động giao tiếp là tính cách cá nhân và môi trường sống (Tầng IV-VI) thuộc tính ổn định và bền vững trong khi các yếu tố liên quan đến tình huống (Tầng I-III) mang tính thay đổi và linh động [2]. 

Bên cạnh những ảnh hưởng về tính cách cá nhân, chủ động giao tiếp cũng bị ảnh hưởng bởi bốn ngữ cảnh tình huống giao tiếp khác nhau (trao đổi 1-1, trao đổi trong nhóm, buổi gặp gỡ, nơi công cộng) và với ba loại đối tượng giao tiếp khác nhau (người lạ, người quen, bạn bè) [3]. 

Mô hình kim t tháp ca vic Sn sàng giao tiếp

YẾU TỐ BÊN TRONG

Yếu tố tính cách gồm sự ngại ngùng, e dè (shyness) và sự tự tin (self-confidence) [1] [2]. Người cởi mở có xu hướng giao tiếp nhiều và thường tìm cơ hội giao tiếp; trong khi người sống khép kín dễ xấu hổ khi giao tiếp với người khác. Thế nhưng, tính cách cá nhân cũng chỉ ảnh hưởng gián tiếp đến sự sẵn sàng giao tiếp bằng ngôn ngữ thứ hai, bất kể cá nhân ấy là người hướng nội hay người ngoại (P. 194) [4].  

Ngoài ra, động cơ (motivation), thái độ (attitudes) và niềm tin vào việc học ngôn ngữ thứ hai (belief about learning L2) cũng là những yếu tố ảnh hưởng đến WTC [5]. Trong kết luận bài nghiên cứu của tác giả Quyên và cộng sự (2018) [6] đã cho thấy, trình độ tiếng Anh và động cơ học tập là yếu tố ảnh hưởng đến sinh viên đang học tập ngôn ngữ thứ hai tại một trường Đại học ở Hồ Chí Minh. Ngoài ra, bài nghiên cứu của Pragash và cộng sự (2018) [9] kết luận, nguồn gốc hay nơi sinh ra của mỗi cá nhân có xu hướng ảnh hưởng đến tính vị chủng (lòng tự tôn dân tộc), đồng thời lòng vị chủng cũng ảnh hưởng tiêu cực đến sự sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa tại các trường đại học tư nhân ở Malaysia.

YẾU TỐ BÊN NGOÀI

Các yếu tố bên ngoài có thể bao gồm loại hình hoạt động (task type), đề tài (topic), đối tượng, đối tượng tham gia giao tiếp (interlocutor) và không khí lớp học (atmosphere) [6]. Cá nhân người học thường ưu tiên nói theo cặp hoặc nhóm hơn là một mình trước lớp hoặc với giáo viên. Bên cạnh đó, sự hứng thú, quen thuộc và có tính liên quan của đề tài cũng khiến  học viên cảm thấy thoải mái để giao tiếp và trao đổi trong môi trường học tập. Đồng thời, mỗi cá nhân có xu hướng bắt chuyện và thảo luận với người họ quen biết hơn là người lạ và sẽ tự nhiên hơn khi ở trong môi trường dễ chịu, an toàn, không áp lực. Ngoài ra có thể còn các yếu tố liên quan khác chưa được đề cập trong bài viết này.

LÀM SAO ĐỂ SẴN SÀNG GIAO TIẾP VÀ SẴN SÀNG GIAO TIẾP LIÊN VĂN HÓA?

Đã hiểu được là cả yếu tố bên trong và bên ngoài đều góp phần tác động vào việc sử dụng cũng như học tập kỹ năng Sẵn sàng giao tiếp và Sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa, bây giờ chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về những phương pháp nhằm hỗ trợ nâng cao 2 kỹ năng này.

HIỂU BIẾT VỀ MỨC ĐỘ CHỦ ĐỘNG GIAO TIẾP CỦA BẢN THÂN

Để nhận biết bản thân có khả năng chủ động giao tiếp và chủ động giao tiếp liên văn hóa hay không, mỗi cá nhân có thể thực hành phân tích và đánh giá bản thân về sự chủ động giao tiếp và chủ động giao tiếp liên văn hóa dựa trên các tình huống, đối tượng giao tiếp (đã được đề cập trong bài) cùng những yếu tố nội tại của bản thân và yếu tố bên ngoài tác động vào sự phát triển năng lực cá nhân. Bên cạnh đó, tìm ra những chủ đề phù hợp mà bản thân có thể chủ động giao tiếp với bất kỳ đối tượng và tình huống giao tiếp để tăng khả năng chủ động giao tiếp nhiều hơn.

CẢI THIỆN KỸ NĂNG GIAO TIẾP VÀ SỰ SẴN SÀNG GIAO TIẾP

Từ sự nhìn nhận và hiểu rõ bản thân về khả năng sẵn sàng giao tiếp xã hội, mỗi cá nhân có thể nâng cao, duy trì và cải thiện kỹ năng giao tiếp như rèn luyện thuyết trình trước công chúng (public speaking) để vượt qua nỗi sợ hãi, tham gia các câu lạc bộ thuyết trình như Toastmasters Club hay Tedx để trải nghiệm, hoặc chủ động chia sẻ trải nghiệm cá nhân trước một nhóm bạn bè nhỏ. Ngoài ra, tham gia lớp học hài kịch ứng tác (Improvisation) [7] cũng giúp bạn chủ động giao tiếp một cách tự nhiên, bởi kịch ứng tác không hề có kịch bản hay đạo diễn, không có sự chuẩn bị hay kế hoạch lên trước một cách kỹ càng. 

Ngoài ra, tác giả Quyên và cộng sự [6] gợi ý các hoạt động: thảo luận nhóm, sơ đồ tư duy, thuyết trình, phân vai đóng kịch theo tình huống tại lớp học để nâng cao sự sẵn sàng giao tiếp bằng ngôn ngữ thứ hai (tiếng Anh). Sau một thời gian, các sinh viên đã cảm thấy thoải mái và tự tin hơn khi giao tiếp tiếng Anh và không bị cản trở về ngôn ngữ. Hơn nữa, tác giả đưa bài tập phỏng vấn người nước ngoài cũng như mời sinh viên quốc tế nói tiếng Anh chia sẻ kinh nghiệm, trao đổi văn hóa thông qua giao tiếp thật (real communication) cũng đã giúp sinh viên vượt qua nỗi sợ hãi và đem lại hiệu quả tích cực trong giao tiếp bằng tiếng Anh tại trường. 

TÌM CƠ HỘI GIAO LƯU VĂN HÓA VỚI CÁC BẠN BÈ QUỐC TẾ

Ngoài việc nâng cao vốn sống bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, học thêm ngôn ngữ mới và tìm kiếm những người bạn quốc tế có sử dụng cùng loại ngôn ngữ ấy để kết bạn và giao lưu sẽ giúp bạn tăng khả năng sẵn sàng giao tiếp văn hóa nhiều hơn. Nếu bạn ngại ngùng trao đổi ngôn ngữ thứ hai trước đám đông, bạn có thể thử các ứng dụng điện tử như HelloTalk, Bilingua, HelloPal, Italki, v.v để giao tiếp qua gọi điện hoặc trao đổi tin nhắn [8]. Ngoài ra, bạn có thể kết hợp tham gia các hoạt động xã hội như hướng dẫn viên du lịch cho người nước ngoài, dạy tiếng Việt cho người nước ngoài, hay theo dõi các chương trình sự kiện giao lưu văn hóa, v.v.  

PHẢI LÀM GÌ ĐỂ SẴN SÀNG GIAO TIẾP (LIÊN VĂN HÓA)? (P1)

By Kieu Khanh

Được viết bởi Kiều Khanh

Đã bao giờ bạn ngại ngùng khi giao tiếp với người lạ trên phố hoặc cảm thấy tự ti khi nói chuyện với bạn quốc tế? Việc sử dụng ngôn ngữ thứ hai có phải là một rào cản khiến bạn khó kết nối với người dân và văn hóa của một đất nước khác? 

Bài viết này sẽ đưa bạn cái nhìn tổng quan về sự sẵn sàng giao tiếp (willingness-to-communicate) và sự sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa (intercultural-willingness-to-communicate) của mỗi cá nhân đến cuộc sống xung quanh.

Discussion and communication in the office, teamwork, brainstorming. Vector illustration.

Thử một trò chơi nhỏ: Bạn hãy đặt những ngón tay của bạn lên cổ họng và nói “abracadabra”. Bạn cảm thấy có sự rung động nhẹ trong thanh quản của bạn không? Nhiều nhà nghiên cứu [1] cho rằng, bộ phận thanh quản này là nơi con người sử dụng để giao tiếp ngôn ngữ và cho đến năm 2019, có khoảng 6,500 nguồn ngôn ngữ khác nhau được sử dụng trên toàn thế giới [2]. 

Khả năng giao tiếp đã và đang là nền tảng của mối quan hệ tương tác giữa người với người. Nó không chỉ giúp thúc đẩy quá trình trao đổi thông tin và kiến thức mà cũng giúp con người xây dựng mối quan hệ với những người khác [3]. 

Hơn nữa, cùng với sự toàn cầu hóa về kinh tế, thương mại và xã hội bắt đầu nổ ra mạnh mẽ từ cuối thế kỷ thứ XIX [4], Việt Nam đang dần chủ động và tích cực hội nhập quốc tế, nâng cao và bồi dưỡng tài nguyên con người để phát triển nền kinh tế và giáo dục đất nước. 

Do vậy, hiểu biết về khả năng sẵn sàng giao tiếp và sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa (willingness-to-communicate vs. intercultural-willingness-to-communicate) có thể giúp mỗi cá nhân nâng cao kỹ năng giao tiếp và khả năng hòa nhập với môi trường quốc tế, nâng cao năng lực liên văn hóa. Từ đó, mỗi cá nhân có thể sử dụng ngoại ngữ như một thế mạnh để hiện thực hóa ước mơ vươn ra thế giới. 

SẴN SÀNG GIAO TIẾP VÀ SẴN SÀNG GIAO TIẾP LIÊN VĂN HÓA LÀ GÌ?

Theo McCroskey [5], trò chuyện nắm giữ vai trò chính trong giao tiếp, bởi nếu không có sự chia sẻ trong giao tiếp xã hội, ông thấy mối quan hệ giữa người với người không có lý do gì để tồn tại. Đồng thời, trò chuyện trong giao tiếp và sự phát triển xã hội có thể khác biệt ở mỗi cá nhân, tùy thuộc vào mức độ họ chủ động giao tiếp ít hay nhiều, cũng như ở một số ngữ cảnh và đối tượng nhất định.

SẴN SÀNG GIAO TIẾP (WILLING-TO-COMMUNICATE/WTC)

Trong phạm vi ngôn ngữ mẹ đẻ, định nghĩa sẵn sàng giao tiếp là khả năng tham gia giao tiếp khi được quyền lựa chọn [6]. Còn trong phạm vi ngôn ngữ thứ hai, định nghĩa của WTC là “sự sẵn sàng tham gia giao tiếp tại một thời điểm cụ thể với một hay nhiều người cụ thể bằng ngôn ngữ thứ hai”. Hơn nữa, WTC bằng ngôn ngữ thứ hai có liên quan đến tình huống [6] (P. 546). Bên cạnh đó, sẵn sàng giao tiếp là xu hướng cá nhân chủ động trò chuyện với người khác, khi cá nhân ấy có thể lựa chọn nên bắt chuyện hay không [5].

Bên cạnh đó, Kang (2005) [7] kết luận WTC bằng ngôn ngữ thứ hai là xu hướng chủ động tích cực tham gia của cá nhân vào hoạt động giao tiếp trong tình huống cụ thể. Tính chủ động thay đổi tùy vào người tham gia giao tiếp, ngữ cảnh giao tiếp và các yếu tố tình huống khác. (P. 291)

SẴN SÀNG GIAO TIẾP LIÊN VĂN HÓA (INTERCULTURAL-WILLING-TO-COMMUNICATE/IWTC)

Sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa [8] là thiên hướng của cá nhân đến sự bắt đầu giao tiếp trong môi trường liên văn hóa. Ngoài ra, WTC đề cập đến sự chủ động giao tiếp với bạn bè, người quen biết và người lạ ở các tình huống (giữa hai người, trong nhóm, buổi gặp gỡ,  và công cộng), trong khi IWTC hướng đến sự sẵn sàng giao tiếp của cá nhân trong ngữ cảnh giao tiếp với những người đến từ chủng tộc, tôn giáo, ngôn ngữ và văn hóa khác biệt. Theo kết quả nghiên cứu của Kassing, người có sự sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa cao hơn có xu hướng có bạn bè ngoại quốc nhiều hơn là những người có sự chủ động giao tiếp liên văn hóa thấp. 

Thêm vào đó, IWTC và WTC có mối tương quan lẫn nhau, bởi người có sự sẵn sàng giao tiếp thấp có thể có sự sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa thấp. Tuy nhiên, người có sẵn sàng giao tiếp cao có thể hoặc chưa chắc sẽ sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa cao. IWTC cũng được đề cập như một dấu hiệu tích cực đầu tiên để gắn kết sự tương tác trao đổi liên văn hóa (Justen, 2009). Đồng thời, Jackson (2014) [9] giải thích thêm, những người với sự chủ động giao tiếp cao sẽ không đợi đối phương bắt chuyện, họ có xu hướng tiếp cận đối phương để mở lời trước, tương tác trao đổi liên văn hóa và thể hiện sự sẵn lòng giao tiếp nhiều với đối phương. Họ cũng nỗ lực chia sẻ cảm nhận và ý tưởng với những người đến từ nền văn hóa khác biệt. 

Trở lại phần đầu bài, bạn có băn khoăn cụm từ “abracadabra” nghĩa là gì? Theo tiếng Do Thái, “abracadabra” có thể được dịch là “I will create as I speak” (Tôi sẽ tạo ra khi tôi nói), ngụ ý hành động giao tiếp sẽ tạo ra những hiện thực mới một cách màu nhiệm [10]. Do vậy, sự sẵn sàng giao tiếp và sẵn sàng giao tiếp liên văn hóa sẽ giúp bạn nhìn nhận và quan sát cuộc sống này với nhiều góc nhìn về nền văn hóa, xã hội, lịch sử khác nhau trên thế giới.

Bài viết tiếp theo sẽ đề cập đến những yếu tố ảnh hưởng đến sự sẵn sàng giao tiếp và giao tiếp liên văn hóa cũng như làm sao để cải thiện sự sẵn sàng giao tiếp của mỗi cá nhân.

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

[1] Rachel Gutman (2019). A ‘Mic Drop’ on a Theory of Language Evolution. Retrieved from https://www.theatlantic.com/science/archive/2019/12/when-did-ancient-humans-start-speak/603484/. Accessed on 13/11/2020

[2]  Anna Klappenbach (2019). Most spoken languages in the world 2020. Retrieved from https://blog.busuu.com/most-spoken-languages-in-the-world/. Accessed on 13/11/2020.

[3] Route Communications (2017). Why Is Communication Important To Human Life? Retrieved from http://routecommunication.com/why-is-communication-important-to-human-life.html. Accessed on 13/11/2020.

[4] Phạm Văn Đức (2016). Toàn cầu hóa và sự tác động của nó đối với Việt Nam hiện nay. Retrieved from

http://philosophy.vass.gov.vn/nghien-cuu-theo-chuyen-de/Chinh-tri-Xa-hoi/Toan-cau-hoa-va-su-tac-dong-cua-no-doi-voi-Viet-Nam-hien-nay-277.html. Nguồn: Tạp chí Triết học, số 3(178), tháng 3 – 2006. Accessed on 10/11/2020

[5]  McCroskey, James C.; Baer, J. Elaine (1985). Willingness to communicate: The construct and its measurement.  Annual Meeting of the Speech Communication Association (71st, Denver, CO, November 7-10, 1985). https://files.eric.ed.gov/fulltext/ED265604.pdf

[6] Peter D. MacIntyre, Richard Clement, Zoltan Dornyei, Kimberly A. Noels (1998). Conceptualizing Willingness to Communicate in a L2: A Situational Model of L2 Confidence and Affiliation. Modern Language Journal 82(4):545-562. DOI: 10.1111/j.1540-4781.1998.tb05543.x

[7] Kang, S.-J. (2005). Dynamic emergence of situational willingness to communicate in a second language. System, 33(2), 277–292. doi:10.1016/j.system.2004.10.004 

[8] Jeffrey W. Kassing (1997). Development of the Intercultural Willingness to Communicate Scale. Communication Research Reports/Fall 1997, Volume 14, Number 4, Pages 399-407.

https://www.academia.edu/23829774/Development_of_the_Intercultural_Willingness_to_Communicate_Scale

[9] Pragash, M. 1 Sultana, M. A.2 Khor, K. K. (2018). Ethnocentrism and Intercultural Willingness to Communicate: A Study of Malaysian Private University. Volume: 3 Issues: 12 [December, 2018] pp.16-23] International Journal of Law, Government and Communication eISSN: 0128-1763 Journal website: www.ijgc.com

[10] Rabbi Julian Sinclair. (2018). Abracadabra. Retrieved from

https://www.thejc.com/judaism/jewish-words/abracadabra-1.466709. Accessed on 13/11/2020

CÂU CHUYỆN GIAO THOA VĂN HÓA (P3): SỐC VĂN HÓA

CÂU CHUYỆN GIAO THOA VĂN HÓA (P3): SỐC VĂN HÓA

Đọc các phần khác cùng loạt bài của tác giả Hạnh Phan:

Phần 1: Một lần đói bụng

Phần 2: Làm “chị giáo ở Côn Minh

Rút kinh nghiệm từ tuần đầu, chúng tôi không lao vào dạy luôn mà dành nguyên ngày đầu tiên để tìm hiểu và làm quen với học sinh trong lớp. May thay, các em cấp 3 khá cởi mở và chủ động, số em nói được tiếng Anh cũng nhiều hơn đáng kể. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Kết thúc tiết học cuối, chúng tôi quay lại phòng họp để chuẩn bị giáo án. Tôi đã nảy ra một ý tưởng, đó là chia sẻ cho các em về câu chuyện “Sốc văn hóa” của chính các bạn TNV tham gia dự án lần này.

Cô bạn trợ giảng giúp tôi tìm video về “Sốc văn hóa”. Tiết học của tôi rất đơn giản. 5 phút đầu, tôi cho các em xem 1 video hoạt hình ngắn nói về “Sốc văn hóa”. Sau đó, tôi hỏi các em về nội dung của đoạn clip vừa xem. Khi chắc chắn các em đã hiểu hết, tôi nói:

– Sốc văn hóa là một thuật ngữ được dùng để chỉ sự lo lắng và những cảm xúc mà một người cảm thấy khi phải hoạt động trong một nền văn hóa hay môi trường xã hội hoàn toàn khác. Các em thấy đấy, khi mới sang Úc du học, cô gái đến từ một đất nước Hồi giáo đã sốc khi gặp những người xăm trổ, sốc khi có một bạn nam tự nhiên ngồi bên cạnh vì ở đất nước của mình, những điều này là cấm kỵ. Cô ấy thấy sợ hãi và hoảng loạn. Thông thường, những người “Sốc văn hóa” trải qua 4 giai đoạn: honeymoon (trăng mật), frustration (chối bỏ thực tại), adjustment (thích nghi) và adaptation (chấp nhận). Tùy hoàn cảnh mà mỗi người sẽ trải qua giai đoạn 1 hoặc 2 trước. Cô sẽ minh họa bằng câu chuyện có thật để các em dễ hình dung hơn.

Phần slide tiếp theo hiện ra hình ảnh con phố đầy hàng quán, tấp nập người qua lại ở Hàng Châu và hình ảnh con đường chỉ có 2 hàng xe dài, không 1 bóng người ở Côn Minh. Cả lớp cười ồ lên. Tôi nói:

– Trước khi đến Côn Minh, bọn cô ở Hàng Châu. Khách sạn tuy nhỏ nhưng nằm trên con phố đông đúc như vậy đó. Hàng quán đầy đường, cửa hàng tiện lợi mở 24/24 nên mọi người có thể tự do ăn uống, đi lại. Họ có dịch vụ giặt quần áo, dọn vệ sinh nên bọn cô không phải lo nghĩ gì. Thời tiết suốt trong thời gian ấy tuy nóng ẩm nhưng không mấy khi mưa. Vì vậy, dù lần đầu sang nước ngoài nhưng mọi chuyện đều êm xuôi nên với cô Wajeeha (người Pakistan), 2 tuần ở Hàng Châu đẹp như tuần trăng mật. Tuy nhiên, sau khi chuyển đến Côn Minh, cô ấy đã rất sốc.

Cả lớp rất chăm chú. Tôi tiếp tục nói:

– Côn Minh chào đón bọn cô bằng một cơn mưa rào. Quanh trường, đường phố vắng hơn hẳn, hàng quán không nhiều và đóng cửa từ rất sớm. Bọn cô phải ăn trong trường, muốn đi ra ngoài phải xin phép. Ôi lạ thật đấy, bọn cô đều đã trên 18, đều là những công dân trưởng thành mà sao vẫn phải đi thưa về gửi thế này? Bạn nào không hợp khẩu vị cũng đành chấp nhận vì siêu thị cách rất xa, phải đi bộ 20 phút ra trạm xe buýt rồi bắt 2 chuyến mới đến nơi. Chưa kể phòng không có quạt hay điều hòa, giường tầng không có đệm. Phòng vệ sinh không có vòi xịt, còn là bệ xổm. Đối với người châu Á mình, việc nằm đất hoặc nằm giường không đệm là điều bình thường nhưng đối với những người đến từ các châu lục khác, họ thấy như thế chẳng khác nào nằm trên tấm gỗ và bệ xổm là thứ rất kinh dị. Cô Wajeeha không chấp nhận được những chuyện này.

Cả lớp vẫn cười không ngớt:

– Hồi mới đến, cô ấy chỉ nằm trong phòng khóc. Thật ra đa số mọi người đều ngỡ ngàng nhưng cố động viên nhau và học cách chấp nhận. Nhưng Wajeeha vẫn tuyệt vọng và khóc mỗi khi gọi điện cho mẹ, cô ấy lại phàn nàn: “Tớ không biết sẽ sống ở đây kiểu gì trong 2 tuần tới. Tớ nhớ Hàng Châu, tớ nhớ mẹ. Tớ không muốn ở đây thêm 1 giây phút nào”. Khi đến Côn Minh, cô Wajeeha trải qua giai đoạn 2 của sự “Sốc văn hóa” – đó là “chối bỏ”. Đây có lẽ là giai đoạn thử thách nhất của sốc văn hoá. Cô ấy chưa từng phải giặt quần áo bằng tay hoặc dọn phòng, công việc không như ý, Hàng Châu quá hiện đại và tiện nghi còn ở đây thì ngược lại,…nhưng đến thời điểm hiện đại, cô Wajeeha đã học được cách thích nghi và chấp nhận những sự bất tiện này. Cô ấy đã chịu lắng nghe lời khuyên của mọi người, học cách giặt quần áo, tự dọn phòng, đi ra ngoài mua đồ dự trữ để bữa nào không ăn được vẫn không bị đói. Hơn nữa, cô ấy cũng đã thừa nhận rằng ban đêm và sáng sớm ở đây se lạnh nên không hề cần điều hòa.

Các em rất chăm chú và cười vui vẻ khi nghe tôi giải thích. Ở mỗi lớp, tôi thường lấy những ví dụ khác nhau là câu chuyện của chính tôi hay các TNV nước ngoài để minh họa cho bài giảng của mình. Tôi biết phần lớn các em dù rất thích đi du lịch nhưng chưa có cơ hội được đi ra nước ngoài, kể cả du lịch trong nước. Vì vậy, tôi thường dành những phút cuối của tiết học để tạo cơ hội cho các em bày tỏ nguyện vọng của mình.

– Cô hy vọng các em có thể chia sẻ với cô một nơi các em muốn đến trong tương lai và lý do tại sao. Các em có thể vẽ hoặc viết để thể hiện. Sau 15 phút, cô sẽ thu bài.

Các bạn đều tập trung nghĩ và nghiêm túc viết. Những bạn gái đang độ tuổi mộng mơ ước một ngày nào đó được đến Paris – thành phố của tình yêu và ăn tối dưới chân tháp Eiffel. Có em lại ước được đến Mỹ để gặp Justin Bieber vì ngưỡng mộ giọng hát của cậu ca sĩ này. Cũng có những em ước được đến các vùng đất khác của Trung Quốc như đảo Hải Nam, thành phố Hàng Châu, Thượng Hải, v.v. Ước mơ nào cũng đáng được trân trọng. Tôi hy vọng ước mơ của các em sẽ sớm thành hiện thực. Tôi mong các em đi xa hơn, đi nhiều hơn để tự mình trải nghiệm những câu chuyện hay thậm chí là những cú sốc văn hóa.

Dù không muốn nhưng ngày cuối của trại hè đã đến. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên những màn trình diễn của các lớp ở trên sân khấu bế mạc; khoảnh khắc các em hăm hở chạy đến xin chữ ký, chụp ảnh với chúng tôi và cả những tấm thiệp, món quà, lời cảm ơn chân thành của các em. Nhờ có các em, chúng tôi mới biết những gì mình làm cũng có ý nghĩa. Cảm ơn các em – những người thầy tí hon đã cho chúng tôi cơ hội được làm bạn, được biết ước muốn của các em qua những dòng thư và tranh vẽ. Cảm ơn những người bạn đồng hành trên cả tuyệt vời. Tôi hiểu rằng: sự quản lý của nhà trường tuy có phần nghiêm ngặt nhưng cũng là để đảm bảo an toàn cho các TNV. Và nếu vì khởi đầu không như ý mà chỉ nhìn vào những mặt tiêu cực, không có sự cảm thông, khích lệ, chúng tôi sẽ chẳng thể nào cùng nhau tạo ra kết đẹp đẽ đến thế.

Hạnh Phan

CÂU CHUYỆN GIAO THOA VĂN HÓA (P2): LÀM “CHỊ GIÁO” Ở CÔN MINH

Đọc các phần khác cùng loạt bài của tác giả Hạnh Phan:

Phần 1: Một lần đói bụng

Phần 3: Sốc văn hóa

Theo tính chất của dự án mà tôi tham gia lần này, các tình nguyện viên (TNV) sẽ hoạt động tại ít nhất 2 thành phố khác nhau. Giai đoạn đầu, TNV quốc tế được chia thành 3 nhóm. Mỗi nhóm tham gia các hoạt động giao lưu văn hóa cùng 20 em nhỏ địa phương tại các trung tâm cộng đồng riêng biệt trong nội thành Hàng Châu. Các nghệ nhân Trung Quốc dạy chúng tôi làm quạt giấy, mặt nạ và hoành thánh còn TNV quốc tế thay phiên nhau giới thiệu, chia sẻ về con người và đất nước của mình. Giai đoạn hai, nhóm TNV quốc tế được chia làm 2 và có quyền lựa chọn đi dạy học ở Ninh Ba hoặc Côn Minh. Sau khi cân nhắc, tôi đã chọn Côn Minh vì muốn đi xa hơn để cảm nhận sự khác biệt giữa các vùng miền của Trung Quốc (Hàng Châu và Ninh Ba cùng thuộc miền Đông, Côn Minh thuộc miền Tây Nam).

Côn Minh là thủ phủ của tỉnh Vân Nam, giáp với biên giới phía Bắc Việt Nam. Vì vậy, thời tiết và khí hậu nơi đây giống như ở Sapa, Lào Cai hay Hà Giang – có thể thay đổi theo từng thời điểm trong ngày, không như thời tiết nóng ẩm ở Hàng Châu. Buổi sáng hôm đó, sau khi hạ cánh xuống sân bay, chúng tôi tiếp tục di chuyển về trường cấp 2 và cấp 3 An Ninh, cách sân bay khoảng 1 tiếng rưỡi lái xe – nơi chúng tôi sẽ sống và dạy học trong hơn 2 tuần tiếp theo. Xe vừa đi vào cổng trường thì một cơn mưa rào như trút nước ập tới. Tôi bất giác dự cảm điều chẳng lành.

Đây là một ngôi trường liên cấp có diện tích tương đối lớn, nằm khá xa trung tâm thành phố. Tuy không quá hiện đại nhưng vẫn có đầy đủ các trang thiết bị cần thiết cho việc dạy và học. Nhóm làm dự án gồm 9 TNV quốc tế (Malaysia, Ai Cập, Morocco, Pháp, Việt Nam) và 9 TNV Trung Quốc bay cùng chúng tôi từ Hàng Châu, được nhà trường bố trí ở cùng khu ký túc xá 5 tầng với học sinh nội trú. Khi mọi người đang mừng rỡ vì cuối cùng cũng ở cùng tầng với nhau, không như ở Hàng Châu, mỗi phòng 1 khu; thì bỗng nhiên 1 cánh cửa cuốn từ từ hạ xuống, chia đôi hành lang tầng 1 thành 2 nửa: nam sinh một bên và nữ sinh một bên. Cả nhóm đứng ngây ngốc không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, mấy phút trước còn cười đùa, sang phòng nhau thăm quan mà giờ ranh giới đã được định rõ. Hóa ra đây là một trong những quy định “nam nữ thụ thụ bất thân” của trường học.

Hãy thử hình dung nhé: khu ký túc xá có 5 tầng, mỗi tầng có 10 phòng, được chia làm 2 bên. Mỗi bên chỉ có 1 cửa ra vào ở tầng 1 cùng 1 người quản lý. Vậy nên một khi đặt chân vào ký túc, nam và nữ sẽ ở hai thế giới riêng biệt. Chưa kể còn rất nhiều quy định nghiêm ngặt khác như: khi muốn đi ra ngoài, TNV quốc tế phải thông báo cho trưởng nhóm người Trung Quốc  để xin phép người quản lý của trường (vì họ không biết tiếng Anh), không được rời trường nếu không có sự cho phép; ăn mặc lịch sự, không mặc quần ngố khi đi dạy, v.v.

Về nhân sự, tổng số thành viên hoạt động tại trường là 18 người, được chia thành 9 cặp. Mỗi cặp gồm 1 giáo viên chủ nhiệm là TNV quốc tế và 1 trợ giảng người Trung Quốc sẽ cùng nhau quản lý 1 lớp với khoảng 30 học sinh. Giáo viên được quyền lựa chọn một chủ đề trong danh sách nhà trường cung cấp và tự lên giáo án (dạy kỹ năng mềm, ngữ pháp, văn học,…bằng tiếng Anh). Chúng tôi sẽ chỉ có 3 ngày để vừa nghỉ ngơi, chọn chủ đề, thiết kế bài giảng vừa chuẩn bị 1 tiết mục cho lễ khai mạc trại hè. Dường như công việc tại đây áp lực hơn ở Hàng Châu rất nhiều.

Sau buổi lễ khai mạc, các giáo viên chủ nhiệm bắt đầu nhận lớp. Tuần đầu tiên, chúng tôi phụ trách dạy các em học sinh cấp 2. Lớp của tôi có gần 30 học sinh nhưng chỉ có 3-5 em có thể nói được 1 vài câu tiếng Anh cơ bản, vì vậy trợ giảng buộc phải phiên dịch trong tất cả các giờ học. Dù cả TNV và học sinh đã cùng nhảy và chơi để khởi động nhưng khi vào học, các em chỉ ngồi im, đặt tay lên bàn và cúi gằm mặt mỗi khi giáo viên đặt câu hỏi. Là một người Việt Nam học ở trường công từ bé đến lớn, tôi cũng không lấy làm lạ vì chính bản thân tôi cũng từng như các em. Tôi tự nhủ “Các em cần thời gian thích nghi, không được nản”. Trong buổi họp tổng kết cuối ngày, tôi mới biết không chỉ lớp tôi mà các lớp khác cũng gặp phải tình trạng tương tự. Các bạn TNV người Ai Cập, Pháp và Morocco rất nản lòng vì không thể ngờ các em lại rụt rè đến thế. Điều này như một gáo nước lạnh dội xuống những người trẻ đầy nhiệt huyết và tự tin. Anh bạn người Pháp thậm chí đã bỏ ăn nguyên 1 ngày, ở lì trong phòng và tự vấn bản thân. Nhưng chúng tôi đâu thể trốn tránh thực tại.

Cả nhóm cố tìm hiểu nguyên nhân. Có lẽ vì các em phải học quá nhiều? Ngoài giờ học chính, các em vẫn phải tự học trên lớp đến tận 8-9 giờ tối và chỉ được về nhà vào cuối tuần. Cuộc sống của các em chỉ xoay quanh việc học và trong khuôn viên của trường. Tất nhiên cuộc sống của chúng tôi tại đây cũng vậy nhưng chí ít, sự kiểm soát của nhà trường đối với chúng tôi vẫn ở mức chấp nhận được. Chúng tôi vẫn có thể chơi bóng trong sân, xin phép ra ngoài vào buổi tối trong khi các em vẫn phải ngồi học. Mới ở đây 3 ngày chúng tôi còn thấy bí bách huống chi các em ở trong một không gian chật chội, trong vòng 7 năm, phải chăng chính sự kiểm soát khiến các em ngại thể hiện mình? Vì vậy, chúng tôi quyết định thay đổi phương pháp: cắt giảm việc giảng dạy và tạo điều kiện để các em tương tác với các giáo viên nhiều hơn.

Những ngày sau, chúng tôi cùng các em vẽ, học hát, xem phim tiếng Anh và diễn lại. Tất nhiên, các em là người chọn chủ đề. Anh bạn Pháp còn chăm chỉ thay đổi trò chơi hàng ngày, cậu bạn Omer người Ai Cập thì dạy các em cách phát âm thông qua các bài hát. Cuối cùng, chúng tôi cũng thành công. Các em đã bạo dạn hơn, và dù vốn từ còn hạn chế, các em cũng không ngại dùng phần mềm dịch trong điện thoại để nói chuyện với chúng tôi, rủ chúng tôi chơi bóng, đánh cầu lông, cho chúng tôi đồ ăn. Vậy là tuần học đầu tiên đã kết thúc trong yên bình, chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau vào hôm bế mạc.

Nhằm bày tỏ thiện chí, ngày cuối tuần, nhà trường bố trí xe đưa chúng tôi đi thăm quan núi Tây Sơn và làng văn hóa Côn Minh. Tạm gác lại công việc, chúng tôi cùng nhau thưởng ngoạn cảnh sắc của sông núi Côn Minh và nạp lại năng lượng trước khi bắt đầu tuần mới với các học sinh cấp 3.

Hạnh Phan

CÂU CHUYỆN GIAO THOA VĂN HÓA (P1): MỘT LẦN ĐÓI BỤNG

CÂU CHUYỆN GIAO THOA VĂN HÓA (P1): MỘT LẦN ĐÓI BỤNG

Đọc các phần khác cùng loạt bài của tác giả Hạnh Phan:

Phần 2: Làm “chị giáo ở Côn Minh

Phần 3: Sốc văn hóa

Một lần đói bụng

Ngày mới nhập học ở ĐH Ngoại thương Hà Nội, tôi được một người anh thân thiết chia sẻ về dự án dạy tiếng Anh cho trẻ em đường phố của anh tại Brazil trong vòng 6 tuần. Anh kể về những đứa trẻ đam mê bóng đá, chúng ước sau này trở thành Maradona, CR7 hoặc Ronaldinho. Vốn là một đứa thích đi du lịch và trải nghiệm, sau lần nói chuyện ấy, tôi càng khao khát đi hơn bao giờ hết. Nhưng những lời nói tiêu cực từ mọi người xung quanh khiến tôi tự ti. Tôi sợ bị người khác đánh giá, sợ bị nói mình không hòa đồng, sợ bị chê sinh viên Ngoại Thương mà kém cỏi. Tuy nhiên, anh bạn nói rằng “Đang còn trẻ, em nên thử tham gia những chương trình tình nguyện thế này, em sẽ có thời gian đủ lâu để trải nghiệm cuộc sống như một người bản địa. Giờ em đang học năm nhất, anh nghĩ em có 1 năm để chuẩn bị tâm lý để năm sau nộp đơn ứng tuyển”.

Tôi cố loại bỏ những suy nghĩ đó và đặt mục tiêu cho bản thân – mùa hè năm 2, tôi nhất định sẽ đăng ký đi tình nguyện tại nước ngoài. Hơn 7 năm chỉ tập trung học ngữ pháp để thi chuyển cấp, vốn tiếng Anh giao tiếp của tôi bị hạn chế nhiều. Những buổi học thuyết trình ở Ngoại thương chỉ gây thêm áp lực, bạn bè xung quanh ai cũng tự tin. Tôi thấy mình lạc lõng. Với mong muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp, tôi đăng ký học tại một trung tâm tiếng Anh có tiếng ở Hà Nội. Việc học ở trung tâm không được như ý nhưng tôi không nản lòng. Tôi tìm hiểu về các tiêu chí của dự án mà mình quan tâm và chuẩn bị hồ sơ . Trước khi ứng tuyển, tôi từng hỏi mẹ ‘Mẹ ơi nếu giờ con được chọn, mẹ có cho con đi không?’. Mẹ hỏi ‘Đi để làm gì? Đi được cái gì?’. Đó không chỉ là hai câu hỏi từ một “nhà tài trợ” nghiêm khắc, mà còn là mấu chốt của bất cứ thư ứng tuyển (cover letter) nào. Thật sự tôi rất mơ hồ về những cái được, tuy nhiên có 1 điều tôi có thể cam đoan với mẹ ‘Con học ở trung tâm rồi thấy không hiệu quả, lớp gần 20 bạn nhưng trình độ không tương đương, kể cả đang học giao tiếp thật đấy, nhưng toàn học sinh người Việt nên rất ngại nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh mà thầy cũng dễ tính, chẳng buồn nhắc nhở”. Bây giờ con phải ‘ném mình’ vào một môi trường không có người Việt để con buộc phải sử dụng tiếng anh làm công cụ giao tiếp hằng ngày, như thế mới khá lên được. Chương trình có các dự án về giáo dục, môi trường, trao đổi văn hóa, kể cả truyền thông. Họ sẽ tài trợ toàn phần hoặc một phần tiền ăn ở, mình chỉ phải bỏ tiền vé máy bay, phí làm visa với tiền tiêu thôi ạ”. “Ừ, cứ qua phỏng vấn đi rồi tính.” Thế là mẹ chấp nhận đầu tư để tôi bước ra vùng an toàn của bản thân .

Mùa xuân 2016, tôi được lựa chọn tham gia một dự án dạy học cho học sinh cấp 2,3 và trao đổi văn hóa trong vòng 6 tuần tại Trung Quốc – đất nước mà bố mẹ nào cũng sợ “nhỡ con mình bị bắt cóc lấy nội tạng”. Đó là lần thứ hai tôi ra nước ngoài nhưng lại là lần đầu không có bố mẹ hay người lớn đi cùng, và cũng là lần xa nhà lâu nhất. Ví tiền không rủng rỉnh, tôi phải chọn chuyến bay với tổng thời gian dài gấp 3 lần chuyến bay thẳng. Sau 1 ngày dài mệt nhoài, cuối cùng tôi cũng hạ cánh tại sân bay Hàng Châu, nơi tôi sẽ làm tình nguyện viên (TNV).

Về đến chỗ ở đã gần 1 giờ sáng, tại đây tôi gặp những người bạn nước ngoài sẽ đồng hành với tôi trong dự án lần này. Họ hồ hởi chạy đến, trao cho tôi những cái ôm ấm áp. Tuy nhiên đối với một đứa nhút nhát và lần đầu tiếp xúc với nhiều người nước ngoài như tôi mà nói, kiểu chào đón thân mật này khiến tôi không khỏi ngại ngùng. Dù vậy, nỗi lo sợ không hòa đồng được và tinh thần kiệt quệ sau hàng tiếng đồng hồ vạ vật ở sân bay của tôi đã nguôi ngoai phần nào. Tôi ở cùng phòng với 5 bạn nữ, 3 người Ai Cập, 1 người Pakistan và 1 người Mexico. Nếu như không tham gia chương trình tình nguyện này, thì ở Việt Nam không biết tới bao giờ tôi mới được tiếp xúc với những người bạn từ 3 châu lục, huống chi là chia sẻ không gian sống với họ. Ngày đầu tiên của hành trình mới cứ thế trôi qua.

Ngày hôm sau, nhóm chúng tôi có một buổi gặp mặt các bạn TNV Trung Quốc – những người sẽ cộng tác và giúp đỡ chúng tôi trong suốt quá trình thực hiện dự án. Mọi người quyết định cùng ăn trưa như là một cách để hiểu về nhau nhiều hơn. Địa điểm được chọn là một nhà hàng Nhật Bản ở gần chỗ ở – thể theo mong muốn của một số bạn. Chúng tôi có hơn 20 người, một nửa là TNV Trung Quốc, còn lại là TNV đến từ các nước Malaysia, Ai Cập, Kyrgyzstan, Nga, Pháp và Mexico.

Khi đi ăn ở Việt Nam, với tinh thần “‘gọi chung để thử mỗi thứ một tí”’, thông thường sẽ có một người đại diện đứng ra chọn món cho tất cả hoặc mỗi người chọn một món. Vì vậy, tôi nhường các bạn chọn trước vì tôi rất dễ tính ‘ăn gì cũng được’. Đang ngồi nói chuyện, bỗng nhiên cô bạn Ai Cập ngồi cạnh hỏi tôi:

– Phan, cậu không chọn món à? (tên tiếng Việt của tôi rất khó nói đối với các bạn nước ngoài nên tôi bảo các bạn gọi tên họ của tôi cho đơn giản). Cậu có menu chưa?.

Tôi nghĩ chắc cô bạn muốn xem ý kiến của tôi nên tôi chỉ cười đáp lại “Không sao, các cậu cứ chọn món đi, tớ ăn gì cũng được” – tôi nghĩ chắc cô bạn muốn xem ý kiến của tôi nên tôi chỉ cười đáp lại .

Xung quanh tôi lúc ấy ai cũng hăm hở chọn món, tôi nghĩ mọi người chọn nhiều món thế này thì tôi không cần xem nữa. Đồ ăn được mang lên, các bạn lấy đĩa đồ ăn đã chọn để trước mặt. Tôi vẫn không nhận ra sự khác biệt và thầm nghĩ: “Có lẽ họ thích mấy món này nhất”. Mọi người mời tôi ăn thử món này món kia nhưng là một người e dè và nhường nhịn, tôi chỉ ăn 2 miếng sushi cho phải phép rồi tiếp tục nói chuyện.

Sau khi ăn xong, chúng tôi đứng dậy thanh toán, anh bạn Trung Quốc tính tổng số đầu người để chia tiền nhưng trong tích tắc, tôi hoàn toàn đứng hình. Các bạn nước ngoài cầm tờ hóa đơn chỉ toàn tiếng Trung rồi nhờ một bạn tìm hộ tên món ăn họ đã chọn để trả tiền. Lúc này tôi mới hiểu rằng tuy ngồi chung bàn ăn, cùng xem menu nhưng họ không chia tiền theo đầu người như ở Việt Nam. Và thế là tôi mang một chiếc bụng xẹp lép ra khỏi nhà hàng cùng sự ngẩn ngơ vì chuyện chưa từng trải qua bao giờ. “Sao lại thế nhỉ”, tôi cứ nghĩ mãi mà chẳng dám hỏi và chuyện tương tự lại xảy ra lần nữa.

Ăn xong, cả nhóm rủ nhau đi siêu thị. Khi đếni siêu thị, Alaa – chị cả của nhóm lấy xe đẩy. Chị dặn tôi thích ăn gì, muốn mua gì cứ lấy rồi để vào xe. Tôi nghĩ chắc lần này mọi người cùng mua đồ ăn rồi chia tiền nên tôi chỉ lấy đúng 1 chai nước. Nhưng đến trước quầy thanh toán, mỗi người lại lần lượt cầm đồ của mình đặt lên bàn chờ trả tiền.

Ngay sau đó, tôi đã mạnh dạn hỏi chị cả.

– Em hỏi câu này hơi ngại. Sao mọi người cùng đi siêu thị với nhau, cùng đi ăn nhưng lại đồ ai người đấy trả? Ở Việt Nam, nếu bạn bè đi ăn với nhau, bọn em sẽ ăn hoặc mua chung rồi chia theo đầu người.

– Thật ra không phải tất cả mọi người đều làm thế nhưng chị nghĩ cũng hợp lý. Ví dụ nhé, cả nhóm cùng đi ăn nhưng không phải ai cũng thích ăn gà, có người thích ăn bò, em không thể ép họ ăn cùng và trả tiền cho thứ mà họ không thích được trừ khi cả nhóm cùng thích và đồng ý chia sẻ, đúng không?” – Chị mỉm cười đáp.

– Công nhận, đi chung 20 người mà tìm được đồng thuận tuyệt đối thì khó quá – tôi đồng tình với sự khác biệt văn hoá này.

Có thể với người khác, những việc nhỏ nhặt này chẳng có gì đáng nói. Nhưng với tôi, trải nghiệm nào cũng mới mẻ. Tôi đang ở Hàng Châu, không phải Hà Nội. Xung quanh tôi là các bạn TNV nước ngoài, mỗi người họ đều mang trong mình những sở thích và văn hóa khác nhau. Tuy nhiên, sẽ chẳng có rào cản nào nếu chúng ta sẵn sàng tiếp thu những cái mới. Dù các bạn theo đạo Hồi không thể ăn thịt lợn hay phải cầu nguyện 5 lần 1 ngày nhưng không vì thế mà chúng tôi không thể đi ăn, đi chơi với nhau. Sau trải nghiệm trên, Mmỗi khi không rõ điều gì, tôi lại chủ động hỏi những người bạn với thái độ cầu thị và chân thành. Về sau này, tôi dần chui ra khỏi vỏ ốc của mình, mở lòng hơn để chia sẻ và lắng nghe mọi người, nhờ đó tôi đã có thêm những kiến thức mới về văn hóa cũng như tôn giáo của nước bạn và không để mình đói vì lý do lãng xẹt như vậy nữa. Nhưng lần đói ấy lại tặng tôi một sàng khôn về sự tinh tế.

Thời gian ở nước láng giềng có thể không giúp tôi tăng điểm số nhưng đây là một chuyến đi để đời. Những kỹ năng, kiến thức và thái độ có được từ trải nghiệm giao lưu văn hoá sẽ còn theo tôi mãi.

Hạnh Phan

TỪ HIỂU BẢN THÂN TỚI HIỂU NGƯỜI KHÁC

By Thanh Dat

“Sao mẹ cứ bắt con làm những thứ con không muốn vậy!”

Các bạn thấy câu này quen không?

Đó là những gì mình nghĩ trong đầu hồi bé mỗi khi mẹ bảo đi làm việc nhà, còn mình thì đang bận xem siêu nhân. Nghe nhỏ bé là vậy nhưng những cảm xúc khó chịu tích tụ lâu năm kết lại thành 1 cái hàng rào gai chắn giữa mẹ và mình. Nó xấu xí, động đến nó thì không dễ chịu gì, và nó lại còn mọc cao lên mỗi ngày nữa.

Và sau đây là câu chuyện mình và mẹ đã dẹp bỏ được cái hàng rào gai đó qua hành trình thấu hiểu bản thân và thấu hiểu lẫn nhau như thế nào.

TỪ THẤU HIỂU BẢN THÂN

Những gì mẹ mong muốn ở mình có vẻ khác với những gì mình muốn. Mẹ muốn nhà cửa sạch sẽ, còn mình thì chỉ muốn được vui vẻ. Mẹ muốn mình học giỏi, nhưng mình lại thích đến trường nói chuyện với bạn bè hơn là học. 

Mẹ muốn A, thì mình lại muốn ∀ cơ.

Chiến tranh lạnh xảy ra được vài tháng (hay 1 năm gì đó) thì mình cảm thấy “đau” không thể chịu được nữa. Mình tự hỏi tại sao mọi chuyện lại phải thế này, tại sao lại là mình phải chịu, tại sao mẹ mong muốn ở mình lắm thứ thế ? Cơ mà ngược lại, vậy thì:

“Mình mong muốn gì từ mẹ?”

Có lẽ là mình muốn 1 có gia đình vui vẻ, ấm cúng, nơi mà mình và mẹ có thể nói chuyện thoải mái, nơi không có hàng rào gai luôn chắn. Khi mẹ không nói chuyện với mình, mình cảm thấy bị từ chối, cảm thấy không vui vẻ và không an toàn. 

Mình cảm thấy như đang đứng cạnh hàng rào gai quan sát từng cái gai một, cố gắng hiểu xem nó thực sự làm từ những cảm xúc gì. Mình hiểu ra điều mình muốn là gì, mình đã và đang làm sai những việc gì, và mình thấy rằng mình cần phải hành động giải quyết.

Quá trình vừa rồi chính là cách mình tìm hiểu bản thân mình, hiểu được những cảm xúc mình đang gặp, hiểu được cách mình phản ứng với những người xung quanh ra sao. Mình đã đặt đúng câu hỏi. Đây chính là yếu tố đặc biệt quan trọng đã giúp mình hàn gắn mối quan hệ của mình với mẹ.

TỚI THẤU HIỂU NGƯỜI KHÁC

Tuy vậy, mình không biết ở phía bên kia hàng rào gai, mẹ đang suy nghĩ gì và cảm thấy thế nào. Nói chuyện với mẹ thì khó thật, nhưng mình không nói thì ai nói bây giờ?

Và rồi mình đem những câu hỏi mình đã tự hỏi mình đi hỏi mẹ.

  • Hồi bằng tuổi con, mẹ đã như thế nào?
  • Câu chuyện của mẹ là gì?
  • Mẹ mong muốn gì/ cần gì ở con?
  • Khi con … thì mẹ nghĩ/ cảm thấy như thế nào?
  • Con thấy … thế này. Còn mẹ?

Những câu hỏi này đem lại sự thấu hiểu về mặt nhận thức (cognitive empathy), tức là mình lắng nghe và chấp nhận câu chuyện của mẹ. Mình chấp nhận rằng mẹ có những kinh nghiệm sống quan điểm sống khác với mình, và rằng đó là điều tất yếu. Khi đó mình cảm thấy yên bình hơn, còn hàng rào gai thì dần dần biến mất.

Đt câu hi và lng nghe

Thật may mắn, mẹ mình đã trả lời những câu hỏi của mình thật lòng, và mình hiểu được điều gì đã tạo nên con người của mẹ, một người kỷ luật, nghiêm khắc, cẩn thận nhưng cũng rất bao dung và rộng mở. 

Mình hiểu ra rằng để thấu hiểu người khác, còn cần đi xa hơn cả những câu hỏi. Mình tạm thời đặt cảm xúc sang 1 bên, tôn trọng những quan điểm của mẹ, và mình tiếp tục tìm cách để đạt được sự hòa thuận giữa cả hai, hay nói cách khác là đạt được sự thấu cảm.

SỰ THẤU CẢM GÍUP MÌNH HÀN GẮN MỐI QUAN HỆ VỚI MẸ (COMPASSIONATE EMPATHY)

Điều đáng nói ở đây, là quá trình thấu hàn gắn mối quan hệ của mình với mẹ ở trên vẫn chưa kết thúc. Tính tới bây giờ chắc cũng được 2, 3 năm rồi.

Mỗi cuộc nói chuyện mình lại hỏi 1 câu khác nhau, và xen giữa những cuộc nói chuyện ấy là những cuộc nói chuyện nho nhỏ khác, để chia sẻ 1 điều gì đó trong cuộc sống của mình. Mấu chốt ở đây là từ cả 2 phía mẹ và mình đều lắng nghe đối phương trước (thấu hiểu về mặt nhận thức) và sau đó cảm nhận điều mà đối phương đang trải qua đem lại cảm xúc gì. 

Đây chính là sự thấu cảm – sự thấu hiểu về mặt nhận thức và cảm xúc. Chúng ta hiểu rằng những cảm xúc của người khác xảy ra là có lý do, và điều đó cần được tôn trọng và chấp nhận.

S thu cm cn n lc t c 2 phía

Hiện tại tuy không phải ngày nào cũng nói chuyện, mình vẫn cảm thấy mỗi cuộc điện thoại của mình với mẹ luôn có sự tôn trọng và chấp nhận từ cả 2 phía. Mẹ có thể đưa ra lời khuyên cho mình mà không gây áp lực mình phải nghe theo. Ngược lại, mẹ cũng đón nhận những ý kiến, chia sẻ của mình mà không áp đặt suy nghĩ của bản thân. Đặc biệt hơn, mẹ cũng dần hỏi mình để hỏi ý kiến về 1 việc gì đó, hoặc có lúc chỉ đơn giản để kể chuyện thôi.

Tóm lại: Mình bắt đầu bằng việc đặt câu hỏi cho bản thân mình. Mình hiểu được những cảm xúc của bản thân là gì và nó đến từ đâu. Sau đó, mình làm điều tương tự để thấu hiểu được mẹ (ít nhất là về mặt nhận thức), và cuối cùng mình đang cố gắng để đạt được sự thấu cảm.

Vừa rồi là câu chuyện của mình. Thế còn bạn và hàng rào gai của bạn thì sao?

Bạn có muốn bắt đầu 1 điều gì đó mới không?

Việc đầu tiên bạn cần làm, đó là đặt câu hỏi. Và mình có chuẩn bị 1 số câu hỏi bạn có thể thử ngay dưới đây nè:

CHO CHÍNH BẠN

  • Mình đang cảm thấy thế nào?
  • Cảm xúc này đến từ đâu?
  • Cảm xúc mà mình mong muốn là gì?
  • Nếu mình cố gắng, liệu có đạt được không?
  • Mình có cần giúp đỡ từ ai không? Cần giúp đỡ như thế nào?

CHO NHỮNG NGƯỜI XUNG QUANH BẠN

  • … cảm thấy như thế nào? Vì sao?
  • … mong muốn điều gì từ mình?
  • Ý kiến của … về … như thế nào?
  • Chúng ta cần làm gì để giải quyết vấn đề?

LỜI NHẮN TỚI BẠN ĐỌC: 

Hành trình thấu hiểu bản thân và thấu hiểu người khác là 1 hành trình dài và gian nan. Mình rất may mắn vì mẹ mình đã cởi mở chia sẻ, nhưng mình hiểu rằng không phải ai cũng vậy. Chúc các bạn có thật nhiều can đảm để gạt bỏ những hàng rào gai đang cản trở mình, và đặc biệt là đủ can đảm để chấm dứt những mối quan hệ độc hại nhé.

Để tìm hiểu thêm về các chủ đề liên quan như “Trí tuệ cảm xúc” , hãy tiếp tục theo dõi các bài viết của chúng tôi các bạn nhé!

TẦM QUAN TRỌNG CỦA EQ VÀ VIỆC HIỂU BẢN THÂN

Bạn biết không, trên thế giới có khoảng 140 triệu người được coi là thông minh xuất chúng, nhưng lại chỉ có khoảng 2000 người là triệu phú trong số đó thôi. Mà những người thông minh thì thường được biết đến là có IQ cao phải không các bạn?Đúng là như vậy, họ thực sự có một khả năng tuyệt vời để hiểu và áp dụng thông tin, cũng như là tìm ra các cách giải quyết vấn đề một cách vô cùng nhanh chóng.

YẾU TỐ GÌ QUYẾT ĐỊNH SỰ THÀNH CÔNG CỦA MỘT NGƯỜI?

Nghiên cứu của các nhà tâm lý học lại cho thấy rằng IQ chỉ góp 20% vào sự thành công trong cuộc sống của chúng ta thôi, trong khi EQ mới là yếu tố dùng để đánh giá liệu chúng ta có đang làm việc  hiệu quả hay không !

Vì vậy, hôm nay STEP muốn giúp các bạn hiểu hơn về EQ, nó là gì và ảnh hưởng thế nào đến mức độ thành công cũng như hài lòng trong công việc của chúng ta sau này nhé !

SƠ LƯỢC VỀ EQ

EQ – Trí tuệ cảm xúc , hay còn gọi là Emotional Intelligence là khả năng kiểm soát cảm xúc của bản thân và người khác, có thể nói chúng giải thích cho mọi suy nghĩ và hành động của ta trong các tình huống thường ngày. Nói cách khác, đây là một sự kết hợp hoàn hảo giúp chúng ta đưa ra những lựa chọn tối ưu nhất !

Ví dụ, bạn đang là một sinh viên, bạn sẽ hành xử như thế nào khi không chỉ có quá nhiều bài luận đang đợi bạn hoàn thành, mà còn bận bịu với công việc làm thêm hay các hoạt động ngoại khóa ? 

Có thể nhiều bạn sẽ bắt đầu cảm thấy căng thẳng vì không quản lí được thời gian, thậm chí thức xuyên đêm để hoàn thiện chúng với tâm trạng rất vội vàng, để rồi lại cảm thấy không hài lòng với chính kết quả mình làm ra. Lúc ấy, chắc chắn là họ sẽ bực bội rồi, cộng thêm cả việc stress đã tích tụ bấy lâu nay, dẫn đến một lúc nó sẽ bùng nổ và có khả năng là họ sẽ quyết định buông xuôi mọi thứ. Nói tóm lại là nếu cứ để tình trạng ấy tiếp tục xảy ra, thì không chỉ hiệu quả công việc mà bạn làm chả ra đâu vào đâu, mà có khi bạn còn mang trong mình một tâm lí chán nản thất vọng về bản thân mình đúng không nào .

Ngược lại, với một người có EQ cao , họ sẽ vui vẻ đón nhận nó như một thử thách, tập trung, và bình tĩnh xử lí từng thứ một với hết khả năng của mình.

NHỮNG ĐẶC ĐIỂM CỦA EQ

Nghiên cứu chứng minh rằng những người có chỉ số EQ cao thường có phần thể hiện tốt và làm việc hiệu quả hơn. Không những thế, điều kiện sức khỏe tốt, quan hệ rộng và chất lượng cuộc sống cao cũng được cho là những đặc điểm mà họ sở hữu. 

Còn những người với chỉ số EQ thấp thì sao? Họ có xu hướng gặp nhiều khó khăn hơn cũng như ít khỏe mạnh hơn và dường như họ cũng không hài lòng với các mối quan hệ trong xã hội của mình.

EQ ẢNH HƯỞNG ĐẾN SỰ THÀNH CÔNG CỦA CHÚNG TA NHƯ THẾ NÀO?

Khám phá 4 yếu tố làm nên EQ

Để hiểu rõ hơn, chúng ta hãy cùng khám phá 4 yếu tố làm nên EQ nhé, chúng bao gồm: Tự điều chỉnh bản thân, Sự đồng cảm, Kỹ năng xã hội và Hiểu bản thân

  1. Đầu tiên là #Tự điều chỉnh bản thân ( Self-regulation). Đây là lúc chúng ta kiểm soát hành vi của mình và ngăn chặn cảm xúc bộc phát khi mọi thứ đang diễn ra tồi tệ bằng cách bình tĩnh và giảm bớt căng thẳng trước một vấn đề. Nói ngắn gọn thì nó giúp chúng ta tỉnh táo và đưa ra một quyết định sáng suốt.
  2. Tiếp đến là #Sự thấu cảm. Không chỉ giúp chúng ta hiểu được đối phương đang nghĩ gì hay đang cảm thấy thế nào mà còn là một công cụ giúp ta đàm phán được hiệu quả hơn cũng như nâng cao chất lượng các mối quan hệ xung quanh mình.
  3. #Kỹ năng xã hội cũng không kém phần quan trọng đâu nhé. Mặc dù là một cụm từ có bao hàm rộng nhưng để dễ hiểu thì đó là công cụ để chúng ta gây được sức hút trong các cuộc trò chuyện, như ngôn ngữ cơ thể, cách giao tiếp bằng mắt, âm sắc giọng nói và những từ ngữ chúng ta sử dụng.
  4. Nhưng sau tất cả, việc chúng ta #Hiểu bản thân mình đến đâu mới chính là quan trọng nhất.

NHƯ THẾ NÀO LÀ HIỂU BẢN THÂN VÀ CHÚNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN SỰ THÀNH CÔNG?

Hiểu bản thân hiểu nôm na là biết rõ ưu điểm, nhược điểm của mình, những gì mình thật sự yêu thích, mong muốn cũng như những điều khiến mình không hài lòng trong cuộc sống. 

Một người có EQ cao sở hữu tất cả những đặc điểm kể trên. Vậy tại sao, “Hiểu bản thân” lại được coi là nền tảng của cả 3 yếu tố trên nhỉ?

Ai trong cuộc sống cũng có khát khao được trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân mình, nhưng trước hết bạn phải hiểu chính bạn thì mới biết nên điều chỉnh những gì để trở nên tốt đẹp hơn chứ đúng không nào. Hơn nữa, nếu sự thấu cảm là một trong 4 yếu tố làm nên EQ, mà chính cảm xúc của mình bạn vẫn chưa hiểu rõ, thì làm sao bạn hiểu và thông cảm cho người khác được. Đó là lý do tại sao #Hiểu bản thân lại được coi là vô cùng quan trọng đó !

CHÚNG QUAN TRỌNG THẾ NÀO?

Nhà văn học người Mỹ đã từng nói: “Nhận thức về bản thân là khả năng có cái nhìn trung thực về cuộc sống của bạn mà không có bất kỳ ràng buộc nào về việc nó đúng hay sai, tốt hay xấu.”

Đó là những người luôn sẵn sàng đối diện với những thiếu sót cũng của mình và luôn lắng nghe ,trân trọng những nhận xét từ mọi người xung quanh. Nhờ đó, họ biết mình mạnh ở đâu và giới hạn của mình là gì, để từ đó có những mục tiêu, định hướng phù hợp cho chính mình, bằng cách thấy được những thứ sẽ gây trở ngại cho họ và có biện pháp đối phó với chúng.

Jack Ma, một trong những người giàu nhất Châu Á, cũng là người duy nhất trong 24 người bị đánh trượt khi xin vào KFC, hay bị Harvard từ chối đến 10 lần nhưng vẫn không hề nản chí, giờ đã trở thành một tỷ phú. Ông vẫn hay nói rằng “Biết mình muốn gì và có động lực theo đuổi tới cùng chính là thứ đưa bạn bước chân vào con đường thành công”. Vì vậy mà ông không ngừng hướng tới những mục tiêu mà ông tin rằng sẽ giúp mình đạt được đích đến  dù có thất bại nhiều đến đâu.

VẬY LÀM THẾ NÀO ĐỂ NHẬN THỨC VỀ BẢN THÂN MÌNH TỐT HƠN?

Nếu như sở hữu một EQ cao giúp bạn dễ dàng thành công trong tất cả những gì bạn làm như thế, tại sao bạn không tìm cách hiểu rõ về bản thân mình hơn nhỉ? 

Để STEP bật mí cho bạn một vài bí quyết giúp bạn khám phá bản thân mà bạn có thể thực hiện ngay và luôn nhé. 

  • Nghĩ về những điều khiến mình vui và biết ơn những sai lầm đã mắc phải trong ngày hôm nay trước khi đi ngủ
  • Yêu cầu những người bạn đáng tin cậy nhận xét về bạn
  • Note lại 10 điều bạn ghét và thích ( hoàn cảnh nào khiến cho bạn tự tin, hoàn cảnh nào khiến cho bạn sợ hãi; ước muốn bạn sẽ trở thành người như thế nào trong tương lai,..)
  • Tự hỏi chính mình muốn làm gì nếu tiền không là vấn đề
  • Làm bài kiểm tra tính cách trên mạng

Còn nếu các bạn thấy các bí quyết trên là chưa đủ , hãy theo dõi chúng tôi trong những bài viết sắp tới nhé,  vì chúng mình sẽ còn bật mí nhiều tips và thông tin thú vị hơn nữa để các bạn hiểu bản thân mình hơn đấy !

THẤU CẢM (P2): MỞ RỘNG NĂNG LỰC THẤU CẢM

Được viết bởi Kiều Khanh

Tiếp nối bài viết về Thấu cảm – Thấu hiểu người khác (Phần 1) đã đề cập đến định nghĩa và tính chất của thấu cảm, chúng tôi sẽ đưa bạn đến những câu chuyện xoay quanh năng lực thấu cảm và làm sao để mở rộng năng lực thấu cảm trong bài viết này.

GÓC NHÌN VỀ NĂNG LỰC THẤU CẢM

GÓC NHÌN 1: 

Ở trong một bệnh viện A, H. phải làm trị liệu chữa ung thư nên đã rụng hết tóc. Anh cảm thấy bản thân khác biệt khi ai cũng có tóc nhưng riêng anh thì không. Hôm ấy, nhóm bạn của anh đến thăm và động viên H. Họ tính mua tặng anh một bộ tóc giả nhưng họ đã không làm vậy. Hai ngày sau, nhóm bạn ấy xuất hiện và tất cả họ đều đã cạo trọc đầu, nắm tay nhau và mỉm cười trước cửa phòng bệnh của H. [1]

GÓC NHÌN 2: 

Năm 2009, khi cậu bé Jacob Philadelphia 5 tuổi đến gặp Tổng thống Barack Obama ở Nhà Trắng, cậu đã hỏi ông Obama: Liệu rằng tóc của ông có giống tóc của cậu bé không?

Sau đó, ông Obama đã cúi người và để cậu bé Jacob chạm lên đầu mình để cảm nhận. [2] 

GÓC NHÌN 3: 

Trong một công viên, nơi bà lão và cháu trai đang xếp hàng cùng nhiều đứa trẻ khác để được vẽ hình lên mặt. Khuôn mặt của hai người có rất nhiều tàn nhang.

Một cô bé cùng hàng đột nhiên nói với cậu bé. “Cậu có nhiều tàn nhang quá, không vẽ lên mặt được đâu!”

Nghe thấy lời cô bé ấy nói, cậu cảm thấy xấu hổ và gục mặt xuống một cách buồn rầu. Bà ngoại quan sát và âu yếm nhìn cậu. “Bà thích những vết tàn nhang của cháu. Khi bà còn nhỏ, bà luôn muốn có những vết tàn nhang này.” Bà vừa nói vừa chạm vào khuôn mặt của cậu. 

“Tàn nhang đẹp ạ?” Cậu ấy ngẩng mặt lên. “Có thật không bà?”

“Tất nhiên rồi”, bà ngoại nói. “Con thử nghĩ xem còn thứ gì đẹp hơn tàn nhang không?”

Cậu bé nghĩ trong chốc lát, chăm chú nhìn vào khuôn mặt của bà và nhẹ nhàng thì thầm, “Đó là các nếp nhăn bà ạ.” [3]

Từ ba góc nhìn trên, bạn cảm nhận cách những người xung quanh phản ứng với tình huống ấy như thế nào? Bạn nghĩ những hành động này có phải là thấu cảm không?

LÀM SAO ĐỂ MỞ RỘNG NĂNG LỰC THẤU CẢM?

CHẤP NHẬN BẠN ĐÃ PHIẾN DIỆN, PHÁN XÉT

Tất cả chúng ta đều phiến diện và phán xét. Hãy chấp nhận điều ấy, bởi “phán xét là một phần tự nhiên của con người”, Erin L. Thomas chia sẻ [4].

“Bias is a natural part of the human condition” – Erin L. Thomas

Chỉ khi mỗi cá nhân nhìn nhận bản thân là người đã từng phán xét một ai đó, hay một sự vật, sự việc nào đó, chúng ta mới bắt đầu có thể hành động và đối mặt với điều ấy. 

Tất nhiên là điều này không dễ dàng để bản thân chấp nhận: “Tôi đang phán xét cậu ta. Tôi đang phán xét hành động này.” Thế nên, tôi mời bạn thử làm một kiểm tra nhỏ ở đây: https://implicit.harvard.edu/implicit/takeatest.html. Các nhà khoa học trường Đại học Harvard đã phát triển phần mềm Implicit Association Test (IAT) để kiểm tra niềm tin, hành vi và quan điểm của bạn về nhiều vấn đề như tuổi tác, giới tính, tôn giáo, màu da, chủng tộc, v.v. để bạn thấy các khuynh hướng vô ý thức hay thái độ ngầm (implicit attitude) của bạn đối với thế giới xung quanh như thế nào. Chẳng hạn, bạn có thể được học về người da trắng hay da đen đều bình đẳng và được hưởng quyền tự do như nhau, nhưng trong não bạn sẽ có sự thiên vị và thích một màu da nào đó hơn. 

LẮNG NGHE NGƯỜI KHÁC KHÔNG PHÁN XÉT 

Tác giả Minh Niệm đã chia sẻ trong cuốn Hiểu về trái tim: “lắng nghe” là phải “lắng” thì mới “nghe” được, “nghe” mà không “lắng” lòng xuống, không buông bỏ tâm tư, thành kiến trong tâm thì cái nghe ấy không hiện diện trước đối phương, và còn có thể khiến ta hiểu sai lệch vấn đề mà đối phương đang chia sẻ. Hơn nữa, nếu ta còn lo lắng, bực tức, và mang theo trải nghiệm cũ về người ấy thì ta sẽ đánh mất khả năng lắng nghe ngay từ đầu, dù ta đang cố gắng nghe câu chuyện của người ấy.

Ngoài ra, để lắng nghe không phán xét, mỗi cá nhân có thể thực hành lắng nghe chủ động (active listening), lắng nghe chánh niệm (mindful listening) bằng một số bước đơn giản trước khi vào một cuộc trò chuyện, như: 

(1) Gạt bỏ những ý niệm trong suy nghĩ của bản thân. 

(2) Tập trung vào đối phương (quan sát các cử chỉ, điệu bộ, giọng nói, hành động, ngôn ngữ cơ thể của người ấy). 

(3) Tạo cảm giác hào hứng muốn tiếp tục nghe (gật đầu nhẹ, mỉm cười, bình luận “à, ừ, vâng,..”).

(4) Đồng cảm với những gì họ trải qua (bằng hành động – ôm, nắm tay, chạm hoặc chia sẻ bằng lời nói “Tôi có thể cảm nhận những khó khăn mà bạn đã gặp phải”)

(5) Đưa ra phản hồi, câu hỏi cần thiết để bản thân hiểu hơn, sáng tỏ hơn về những gì đối phương đã chia sẻ và không gây hiểu lầm, mâu thuẫn. 

ĐỌC SÁCH HƯ CẤU (FICTION)

Oprah Winfrey tâm sự (từ cuốn Những điều tôi biết chắc) rằng, đọc sách giúp chúng ta mở mang, đem lại những khả năng có thể chạm tới những bậc cao hơn, và đưa bạn đến bất kỳ nơi nào mà tâm trí bạn có thể nắm giữ. Hơn nữa, đọc sách còn giúp bạn mở ra một chân trời mới, đặt bạn vào thế giới nơi bạn là nhân vật chính khám phá những điều thú vị và bất ngờ khắp mọi nơi.. 

Bên cạnh đó, hai nhà nghiên cứu của trường The New School for Social Research [5] đã chỉ ra, những người đọc nhiều sách hư cấu có xu hướng làm tốt các bài kiểm tra về thấu cảm và trí tuệ thông minh cảm xúc hơn. 

Để tìm kiếm những cuốn sách hư cấu tuyệt vời, bạn có thể tham khảo danh sách do Goodreads bình chọn hàng năm, trang The New Yorker Review, hoặc sách giới thiệu của các nhân vật nổi tiếng như Bill Gates, Barack Obama. Chẳng hạn, cuốn tiểu thuyết hay nhất được bình chọn năm 2020 trên Goodreads là cuốn The Midnight Library của Matt Haig, kể về hành trình tìm lại cuộc đời của cô gái Nora Seed khi cô muốn từ bỏ cuộc sống này, và nhờ thư viện lúc nửa đêm, cô có cơ hội được trải nghiệm nhiều cuộc đời khác nhau để tìm ra ý nghĩa của cuộc sống. Hay cuốn tiểu thuyết Room của Emma Donoghue (đã chuyển thể thành phim và được đề cử giải Oscar năm 2016) đưa bạn đến gặp Jack – cậu bé 5 tuổi sống trong một căn phòng nhỏ với mẹ và chưa từng biết đến cuộc sống bên ngoài trông như thế nào trong vòng 5 năm.

NÂNG CAO KỸ NĂNG TƯ DUY BIỆN LUẬN

Có thể bạn chưa thấy mối quan hệ rõ ràng giữa thấu cảm và tư duy biện luận, nhưng hiểu theo một cách đơn giản, tư duy biện luận bao gồm tìm kiếm, phân tích và đánh giá nhiều góc nhìn, quan điểm về một vấn đề, một câu hỏi phức tạp [6]. Thêm vào đó, tư duy biện luận trong văn học còn là sự am hiểu về nhân vật, tìm kiếm những dòng chữ, câu văn có sự nổi bật và ảnh hưởng đến sự việc, đưa ra các chứng cứ và lập luận để nêu ra ý nghĩa của toàn bộ câu chuyện. Trong khi đó, thấu cảm không chỉ là sự đọc hiểu những ngôn từ trong ngữ cảnh mà còn quan sát, lắng nghe và hành động vượt ra khỏi thế giới của bản thân để hiểu rõ nhân vật của tác phẩm hơn; do vậy, thấu cảm là mức độ cao nhất của tư duy biện luận [7]. 

Để khép lại bài viết này, tôi sẽ chia sẻ một câu chuyện ngắn và đồng thời muốn hỏi: Nếu đặt vị trí là thầy Randy, bạn sẽ phản ứng ra sao sau khi nghe lời tâm sự của cậu bé 13 tuổi này?

Trong một trường học với những học sinh đặc biệt, Randy đã có một buổi chia sẻ với một học sinh 13 tuổi có hội chứng Down. Cậu bé nói với Randy:

“Thưa thầy, con biết là con không hề thông minh một chút nào bởi con có hội chứng này, và con biết là con sẽ phải chung sống với nó một thời gian rất dài. Nhưng con chỉ ghét là khi mọi người nói chuyện với con, họ nghĩ như thể con ngu ngốc lắm.” [8]

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

[1] Hàn Quốc Lý Thú. [Đọc – Dịch] Năng lực thấu cảm. http://hanquoclythu.com/2020/06/doc-dich-%EA%B3%B5%EA%B0%90%EB%8A%A5%EB%A0%A5-nang-luc-thau-cam/ Accessed 05/11/2020

[2] Caroline Bologna (2021). Moments That Showed How Important Representation Is For Kids.https://www.huffpost.com/entry/moments-important-representation-kids_l_60218729c5b6d78d4448f409?utm_campaign=hp_fb_pages&utm_source=main_fb&ncid=fcbklnkushpmg00000063&utm_medium=facebook&fbclid=IwAR23Kr3AXIA9hXZfgjDFqPftGEkochpQXWn9e4Apf1um8FgvyZ2WYcGoYX0 Accessed 10/02/2021

[3] Character Education. Stories About Empathy. 

https://sites.google.com/a/wautoma.k12.wi.us/character-education/stories-about-empathy Accessed 10/02/2021

[4] Claire Cain MillerHow to Be More Empathetic.

https://www.nytimes.com/guides/year-of-living-better/how-to-be-more-empathetic Accessed 02/11/2020

[5] The New School (2013). Reading Literary Fiction Improves “Mind-Reading” Skills Finds A Study From The New School for Social Research. https://www.newschool.edu/pressroom/pressreleases/2013/CastanoKidd.htm Accessed 17/02/2021

[6] Anne Vilen (2015). Empathy + Critical Thinking = Compassionate Action

https://www.edweek.org/leadership/opinion-empathy-critical-thinking-compassionate-action/2015/09# Accessed 17/02/2021

[7] Lindsay Schneider (2020). Empathy Is the Highest Level of Critical Thinking. National Council of Teachers of English.  https://ncte.org/blog/2020/01/empathy-highest-level-critical-thinking/ Accessed 17/02/2021

[8] Crisis Prevention Institute. “I Still Matter!” 4 Stories About Empathy. https://www.crisisprevention.com/Blog/Stories-About-Empathy Accessed 10/02/2021

THẤU CẢM – THẤU HIỂU NGƯỜI KHÁC

Trong đề thi THPT Quốc gia môn Ngữ Văn năm 2017 [1], Bộ Giáo dục và Đào tạo đã đặt vấn đề về “thấu cảm”, được trích từ cuốn Thiện, Ác và Smartphone của tác giả Đặng Hoàng Giang (NXB Hội nhà văn, 2017, tr.275) với câu hỏi “Theo em, “thấu cảm” là gì?”. Sau khi công bố đề thi, rất nhiều nhà văn, nhà thơ và các nhà chuyên môn đã đem ra tranh cãi và thắc mắc về định nghĩa và tính chất của “thấu cảm” trong cuộc sống. Do vậy, bài viết dưới đây sẽ giúp bạn có một cái nhìn sâu sắc về thấu cảm cũng như chỉ ra nguyên nhân vì sao năng lực/kỹ năng này quan trọng trong thế kỷ 21 này.

THẤU CẢM TRONG NGỮ CẢNH TIẾNG ANH

Trong tiếng Anh, từ “empathy” có nguồn gốc từ tiếng Đức “Einfühlung”, có nghĩa là “feeling-in” – “cảm nhận bên trong”. Tuy nhiên, nhiều nhà tâm lý học dùng ngôn ngữ Anh lại đưa ra cách giải nghĩa khác như lòng hăng hái (animation), thiện cảm (aesthetic sympathy), sự tương đồng (semblance) và sự đóng kịch (play). Đến năm 1908, hai nhà tâm lý học đến từ trường Đại học Cornell và Cambridge đã khẳng định, thấu cảm (empathy) bắt nguồn từ tiếng Hi Lạp “empathos” – “em” là “in” (bên trong), còn “pathos” là “feeling” (cảm nhận); nhờ kết luận này, mọi tranh luận đã dừng lại. [2]

Thêm vào đó, Tomlinson và Murphy (2018) đã giải thích thấu cảm là khả năng “hiểu và chia sẻ cảm xúc của người khác, để nhìn và cảm nhận sự việc từ góc nhìn của người đó”. Trong khi, Bob và Megan Tschannen-Moran (2010) miêu tả thấu cảm như một “sự trân trọng và thấu hiểu không phán xét về trải nghiệm của người khác” (trang 21). [3]

Bên cạnh những ý kiến đã nêu trên, nhà tâm lý học xã hội C. Daniel Batson đã từng nghiên cứu về thấu cảm trong nhiều năm biện luận rằng, từ này gắn liền với tám ý nghĩa khác nhau: (1) biết cảm nhận và suy nghĩ của chính mình; (2) hình dung cảm nhận và suy nghĩ của người khác;  (3) tiếp nhận, quan sát thái độ, góc nhìn của người khác; (4) thực sự cảm nhận được những cảm xúc mà người khác đang trải qua; (5) cảm nhận chính mình sẽ có cảm giác như thế nào khi đặt mình vào vị trí của người khác; (6) cảm thấy đau buồn, xót thương trước nỗi đau của người khác; (7) cảm nhận được nỗi đau của người khác (hay còn gọi là lòng trắc ẩn), và (8) đặt vị trí của mình vào người khác. [2]

Nhìn chung, thấu cảm là sự hiểu biết về hoàn cảnh, nhu cầu, khó khăn của một người từ quan điểm của họ và đặt mình vào vị trí của họ để có một cái nhìn sâu sắc hơn.

THẤU CẢM TRONG TIẾNG VIỆT 

Tuy nhiên, định nghĩa về “thấu cảm” trong tiếng Việt không hề dễ dàng như các nhà tâm lý học, xã hội học nước ngoài đã đề ra. Một phần khá nhiều người Việt nhầm lẫn giữa đồng cảm, thấu cảm và thông cảm bởi sự đa dạng vốn từ tiếng Việt. Các ông bà ngày xưa có câu: “Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam” quả cũng không sai.

Ngay sau khi đề bài môn Ngữ Văn THPT Quốc gia ngữ Văn năm 2017 được công bố, khá nhiều nhà văn, nhà thơ, dịch giả và nhà báo tranh luận về định nghĩa và nguồn gốc của “thấu cảm” trong tiếng Việt. 

Nữ tiến sỹ Bùi Thiên Thai, Viện Văn học đã chia sẻ: “Thấu cảm không có nguồn gốc tiếng Trung” mà từ “thấu” và “cảm” là hai từ Hán Việt khác nhau. “Thấu” nghĩa là thấm, “thẩm thấu” là thấm qua, xuyên qua, còn “cảm” là cảm xúc. Do vậy, thấu cảm là cách tạo từ mới của tiếng Việt, dựa trên hai từ Hán Việt đã có. Tổng thư ký Hội Ngôn ngữ học Việt Nam cũng góp ý thêm: “Từ “thấu cảm”, cũng như “trắc ẩn” có trong Từ điển tiếng Việt được định nghĩa là: “cảm nhận và thấu hiểu một cách sâu sắc”. [4]

Thế nhưng, khi đem ra so sánh giữa thấu cảm, đồng cảm và thông cảm, thì đâu mới là từ chính xác để bàn về sự thấu hiểu giữa mình với người bằng cách đặt mình vào vị trí của người khác?

SỰ KHÁC NHAU GIỮA THẤU CẢM (EMPATHY) VÀ THÔNG CẢM (SYMPATHY) 

Thông cảm (“sympathy”) có thể được hiểu là sự quan tâm mà chưa hề có trải nghiệm cá nhân về những khó khăn, nỗi đau của đối phương, và mình thường có cảm giác thương hại khi nhìn thấy họ. Ví dụ: Bạn có thể gặp một người vô gia cư và nói với ông ấy rằng “ông sẽ ổn thôi” dù bạn chưa từng là người vô gia cư.

Trong khi thấu cảm là sự quan tâm, hiểu và cảm nhận được sự khó khăn mà đối phương đã và đang gặp phải do bản thân đã từng ở trong hoàn cảnh đó trước đây. Chẳng hạn, nếu bạn từng là người vô gia cư, và bạn nhìn thấy người vô gia cư trên đường thì bạn sẽ cảm thấy buồn phiền, đau lòng và bạn muốn cho người ta một chút tiền. 

Từ điều này, con người có thể hướng đến lòng trắc ẩn (“compassion”), lòng trắc ẩn bao gồm thấu cảm hoặc cảm thông và sự sẵn lòng hành động để tìm ra giải pháp phù hợp. Khi bạn nhìn thấy người vô gia cư, bạn dành thời gian nói chuyện với họ, bạn hỏi họ cần gì, và bạn muốn giúp đỡ họ, mong muốn đáp ứng những nhu cầu, nguyện vọng của họ.

Theo Brene Brown, giáo sư người Mỹ nghiên cứu tại trường Đại học Houston đã kết luận, thấu cảm là cảm nhận với một ai đó (“feeling with”) trong khi thông cảm là thấy thương cảm, thương tiếc cho một điều gì đó (“feeling for”). Thế nên sự khác biệt giữa thấu cảm và thông cảm là giữa cảm nhận với ai đó và cảm nhận vì điều gì. Chẳng hạn, tôi cảm thấy thông cảm cho những người đã chịu nhiều tổn thất trong trận lũ là ví dụ điển hình cho sự thông cảm. Điều này được hiểu là “Họ có thể hiểu cảm xúc và sự mất mát của đối phương do trận lũ gây ra nhưng những cảm xúc này có thể thay đổi theo thời gian dựa vào trải nghiệm của họ”. [5]

Để rõ ràng hơn nữa, theo quan điểm của tác giả Như Trang, chúng ta có thể sắp xếp cấp độ các phạm trù về cảm xúc: (1) Sự thờ ơ (Apathy), (2) Thông cảm, (3) Đồng cảm, (4) Thấu cảm. [6] Thông cảm, đồng cảm và thấu cảm là mức độ gia tăng về cảm xúc và sự gắn kết “đặt mình vào vị trí của người khác”. Việc bạn cảm thấy thông cảm thường là điều dễ gặp khi bạn có thể thông cảm cho một ai đó khi họ đi trễ, nộp bài muộn hay có những sai sót nhỏ trong học tập và làm việc. Trong khi đồng cảm và thấu cảm đòi hỏi sự đầu tư về cảm xúc và trải nghiệm nhiều hơn, đặc biệt thấu cảm là cấp độ cao nhất (hay đi liền với lòng trắc ẩn). 

Thêm nữa, đồng cảm là khi bạn nhận diện, cảm nhận được sự tồn tại của vấn đề, hiểu cảm xúc và hoàn cảnh mà đối phương đang gặp phải. Còn thấu cảm là bạn đặt chính bạn vào vị thế của đối phương mà cảm nhận và suy nghĩ do đã từng trải qua cảm giác ấy trước đây. Bạn không chỉ công nhận nỗi đau một cách chung chung (đồng cảm) mà còn cần “cảm thấy” đau cùng người ấy (thấu cảm).

RÈN LUYỆN KHẢ NĂNG THẤU CẢM

Ở một số trường THPT ở Hồ Chí Minh, các bạn học sinh được khuyến khích đóng kịch, hóa thân vào các nhân vật trong tác phẩm văn học để hiểu hơn về nhân vật cũng như tác phẩm. Từ đó, các em có cơ hội nâng cao khả năng thấu cảm, hiểu sâu hơn về nhân vật, dù chưa có trải nghiệm thực tế về điều đó. [7]

Hay chương trình “ManBirth – Khi đàn ông mang bầu” được ra mắt năm 2018 ở Việt Nam [8] là một hình thức trải nghiệm thực tế để thấu cảm người khác. Ba cặp nghệ sỹ khi tham gia sẽ được trải nghiệm cảm giác mang bầu và sinh đẻ. Họ được cảm nhận cảm giác co thắt như mang bầu thật và vừa phải làm việc nhà, đi chợ, dọn dẹp, buôn bán mưu sinh, không được phép chạy nhảy hay hoạt động mạnh. Nhờ những trải nghiệm này, người tham gia sẽ có cái nhìn cảm thông hơn về sự vất vả của người phụ nữ và có ý thức yêu thương các bà, các mẹ, vợ và các chị em nhiều hơn.

Ngoài ra, một số nhà nghiên cứu cũng khẳng định tất cả chúng ta đều có thể học thấu cảm dù có những người khi sinh ra đã có sẵn hoặc không có khả năng thấu cảm, và việc rèn luyện này sẽ là một quá trình dài để trải nghiệm và hiểu hơn về người khác. [9]

Các nhà nghiên cứu [9] gợi ý khả năng thấu cảm có thể được rèn luyện qua thiền yêu thương (loving-kindness meditation). Họ cho rằng tập luyện thiền yêu thương sẽ kết nối bộ não và tạo liên kết giữa chính mình và người khác. Mỗi ngày, bạn chỉ cần dành vài phút ngồi chánh niệm, gửi những suy nghĩ và tình cảm đầy yêu thương đến (1) Gia đình và bạn bè, (2) Một ai đó mà bạn có xích mích, tranh cãi, (3) Những người lạ đang chịu đau khổ xung quanh bạn hoặc trên thế giới, (4) Lòng tự trắc ẩn, tha thứ và yêu thương bản thân.

Khi bạn rèn luyện 4 bước này mỗi ngày, não bộ của bạn có khả năng kết nối với tâm trí và tình cảm, lan tỏa và chia sẻ tình yêu thương để hướng đến sự thấu cảm. 

Kết lại, dù sự đa dạng nguồn gốc và định nghĩa về thấu cảm ở mỗi nơi là khác nhau nhưng chúng ta cần hiểu rằng, để thấu cảm một ai đó, chúng ta hãy mở lòng, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ câu chuyện từ những người đến từ mọi tầng lớp, hoàn cảnh xã hội để đặt chính mình vào vị trí của người khác, đây mới là điều quan trọng để trải nghiệm và thực hành.

Kiều Khanh Nguyễn

Tài liệu tham khảo:

[1] Zing.vn (2017). Đề thi, bài giải môn Văn THPT quốc gia 2017.

[2] Susan Lanzoni. (2015). A Short History of Empathy. 

[3] Carol Ann Tomlinson and Michael Murphy. (2018). The Empathic School. Leading the Energized School. Pages 20-27. March 2018. Volume 75. Number 6. Educational Leadership.

[4] Nông Hồng Diệu. (2017). ‘Thấu cảm’ – lạ nhưng đủ hiểu.

[5] Teach Thought (2020). The Difference Between Empathy And Sympathy.

[6] Như Trang dịch. Thấu cảm (Empathy) là gì?. Retrieved from https://trangtamly.blog/2018/04/24/thau-cam-empathy-la-gi/

[7] Trần Ngọc Hiếu. (2017). Hướng đến sự thấu cảm trong việc dạy-học văn ở nhà trường phổ thông. Truy cập ngày 23/09/2020 tại

[8] P.N. Thường Đoan – Lee Phong. (2018). Gameshow Manbirth – Khi đàn ông mang bầu thực tế và đầy kịch tính. Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 499.

[9] Christopher Bergland. (2013).The Neuroscience of Empathy.

BẠN CÓ BIẾT MẠNG XÃ HỘI ĐANG THAO TÚNG BẠN KHÔNG?

MẠNG XÃ HỘI VÀ SỰ THAO TÚNG

Chắc hẳn với thời đại của sự bùng nổ về mặt công nghệ thì mạng xã hội không còn quá xa lạ với tất cả chúng ta, từ học sinh cho đến người đã về hưu. Mọi người ai cũng biết đến những nền tảng kết nối phổ biến ở Việt Nam như Facebook, Zalo, Youtube,.. Đến những mạng xã hội nổi tiếng thế giới như Twitter, Wechat, Tumblr,.. Thế nhưng, bạn có thật sự thông hiểu truyền thông?

Có nhiều loại hình, tuy nhiên điểm chung thường tập trung vào các vấn đề sau: Người dùng tự cung cấp nội dung, ý tưởng và chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Nhờ lợi ích của mạng xã hội sẽ giúp họ chia sẻ những câu chuyện cá nhân, các tấm hình, video đến với mọi người đã kết nối trên mạng. [1]

Thế nhưng, bất cứ chuyện gì cũng có 2 mặt, vậy mặt trái của mạng xã hội là gì, ngoài những tin tức mà chúng ta đều thấy rất nhiều về việc “nghiện” và trầm cảm vì mạng xã hội,…

Thực tế, ngành công nghệ đang tồn tại một vấn đề mà chỉ những ai làm trong ngành mới biết đến. Nó chưa có một cái tên cụ thể cũng như chưa có liên quan rõ ràng đến nguồn nào, thế nhưng cách mà nó hoạt động là lý do khiến chúng ta thường xuyên thấy các cựu nhân viên làm ở Facebook hay Twitter cứ liên tục muốn “lột trần” công ty.

CHÚNG TA LÀ GÌ TRÊN MẠNG XÃ HỘI?

Đề mục này không nói đến việc ta là người bán hàng online hay là người có sức ảnh hưởng trên các nền tảng công cộng, mà nói về việc chúng ta được xem là gì. Một số có thể biết mạng xã hội kiếm tiền nhờ vào quảng cáo, thế nên khách hàng của mạng xã hội là những doanh nhân – người chi trả cho những quảng cáo đó. Vậy chúng ta – những người dùng mạng xã hội thì là gì với nó? Chúng ta chính là thứ bị bán đi. 

Có một câu nói kinh điển từ những thập niên 1970: “Nếu như bạn không chi trả cho sản phẩm, thì bạn chính là sản phẩm”

Nói rõ hơn, hầu hết ta nghĩ những thứ online là miễn phí, kể cả dịch vụ như Google, Email.

Thế nhưng không phải, chúng được nhà quảng cáo chi trả, và tại sao nhà quảng cáo lại trả tiền cho những công ty đó? Chính là để hiển thị quảng cáo cho ta xem. Sự chú ý của chúng ta là sản phẩm được bán, chưa hết, những thông tin của chúng ta về độ tuổi, giới tính, địa điểm, những thứ mà mạng xã hội buộc chúng ta điền vào khi đăng ký tạo tài khoản, tất cả đều được bán đi.

“Khoan đã! Những điều này thì có vấn đề gì to tát đâu? Cũng chỉ vài thông tin nhỏ của bản thân và xem một ít quảng cáo. Đổi lại với lợi ích mà chúng đem tới cho tôi”.

Đó chưa phải tất cả những gì mà mạng xã hội làm với chúng ta.

THỊ TRƯỜNG KINH DOANH HÀNH VI CON NGƯỜI:

THEO DÕI VÀ PHÂN TÍCH:

Đã bao giờ bạn thấy bài báo về mạng xã hội như đã “nghe lén” ta chưa? Ví dụ như giờ ra chơi, bạn rời lớp, cầm theo điện thoại. Bạn đến canteen và nhắc đến kẹo Mentos với bạn bè. Lát sau khi bạn quay lại lớp và lướt web, bạn thấy bài quảng cáo về kẹo Mentos. Bạn có thể hơi ngờ ngợ nhưng cũng không để ý mấy vì có lẽ chỉ là trùng hợp. Thế nhưng, có thật sự là trùng hợp không?

Tất cả những thứ mà bạn làm ở trên mạng đều đang bị quan sát, theo dõi và phân tích. Không những thế, mọi hành động đều được giám sát và ghi lại. Ví dụ như chính xác bao nhiêu giây bạn nhìn vào bức ảnh đó và lướt tiếp.

DỰ ĐOÁN HÀNH VI:

Tik Tok là một trong các phương tiện thông tin dự đoán hành vi con người rất chính xác. Bạn chỉ cần cho thông tin về những chủ đề mà bạn muốn xem. Sau đó, ở mục “Dành cho bạn” sẽ hiện ra vô số những video ngắn mà bạn quan tâm. Tất nhiên, sự chính xác đó ngày càng tăng lên khi bạn cứ tiếp tục xem và nhấn “yêu thích”. Ngày qua ngày, hệ thống biết được bạn thích gì, khi vui buồn thì xem gì. Quan trọng nhất là quảng cáo lúc nào thì cơ hội cao nhất là bạn mua.

“Gieo hành động gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tích cách gặt số phận.”

Với những thông tin về hành vi, được đưa vào hệ thống phân tích mà không có sự giám sát của con người. Trên cơ sở đó, máy móc và hệ thống bắt đầu đưa ra những dự đoán chuẩn xác hơn, đầu tiên là về bài đăng tiếp theo mà ta sẽ xem sau đó sẽ dần dần dự đoán về những việc ta làm và cả định hình tính cách của ta.

Thế giới thế kỷ 21 đã được tạo ra mà kết nối online là việc không thể thiếu, nhất là với giới trẻ. Cách duy nhất mà mạng xã hội tạo ra tiền khi hai người bất kì kết nối với nhau, là nhờ vào bên thứ 3 tài trợ. Có nghĩa là có sự xuất hiện của mánh khóe. Dần dần, với quy mô toàn cầu, một thế hệ được tạo ra và phát triển trong một bối cảnh. Mà trong đó, ý nghĩa của giao tiếp lẫn văn hóa, chính là sự thao túng.

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

[1] Nguyen K. (n.d.). Lợi ích và tác hại đối với giới trẻ của mạng xã hội là gì? Kết Nối Việc. Retrieved October 15, 2021,

Orlowski, Jeff. 2020. The Social Dilemma. Exposure Labs, Argent Pictures, The Space Program

Người viết: Huỳnh Thanh Trà